Nhân Quả Nghiệp Báo Của Những Người Sát Hại Lẫn Nhau Như Thế Nào?
VẤN: Theo luật nhân quả, đời này anh A làm hại anh B thì đời thứ hai, anh B sẽ tìm đến anh A đòi nợ. Vậy là 1 - 1. Như vậy anh B có mang tội hay không ? Rồi đời thứ ba anh A có “thanh toán’’ lại anh B nữa không?
ĐÁP
Nhân quả là gì? Nhân là nguyên nhân, quả là kết quả, nguyên nhân gây thế nào, kết quả ra thế ấy. Người xưa đã bảo: “Muốn làm việc gì, trước phải bình tĩnh nghĩ đến kết quả về sau của nó”. Nếu mỗi Phật tử biết lấy câu này làm điều tâm niệm, tất sẽ tránh được nhiều lỗi lầm thất bại trên đường đạo cũng như đường đời. Một vị thiền sư cũng khuyên dạy: “Xem hết kinh Di Đà. Tụng xong Chú Đại Bi. Trồng dưa thì được dưa. Trồng đậu lại được đậu. Kinh chú vẫn quý lành. Kết oán làm sao cứu? Soi lại lòng bản lai. Người tạo người phải chịu. Mình làm mình thọ quả”.
Quả báo có: Hiện báo, Sanh báo, Hậu báo, Định báo, Bất định báo, Cộng báo, Biệt báo, Cận tử báo, Thục vị thục báo, Chuyển báo, Thế gian báo, Xuất thế gian báo. Ở đây xin nói 3 quả báo cơ bản, mà chúng ta thường lãnh chịu:
1. Hiện báo: Có nghĩa hiện thế gây nhân thì hiện đời chịu quả.
2. Sanh báo: Sanh báo là gây nhân kiếp này, đời kế sau mới chịu quả báo.
3. Hậu báo: Đây là nói sự gây nhân trong đời này, đến ba, bốn, trăm, ngàn hay vô lượng kiếp sau mới thọ quả báo.
Trong kinh Nhân Quả Nghiệp Báo có bài kệ: “Giả sử trăm ngàn kiếp. Nghiệp đã tạo không mất. Khi nhân duyên gặp nhau, lại tự chịu quả báo”.
Kinh Nhân Quả Nghiệp Báo, kinh Địa Tạng thuộc về luân lý đạo đức học, Phật tử chúng ta thấy gần như là một bộ luật chuẩn mực nhất trong đời sống hằng ngày. Hành trình từ nhân đến quả, chỉ có Đức Phật, các đệ tử Thánh Tăng, những nhà học Phật có đẳng cấp mới thấy xuyên suốt quá trình nhân quả của chúng sanh và giúp chúng sanh tránh xa các điều ác, làm các việc lành để thoát khỏi luân hồi quả báo và góp phần làm trong sạch hóa môi trường sống chung trong xã hội loài người. Tại Việt Nam xưa nay, không luận trong hay ngoài đạo Phật, lúc nào mọi người cũng cổ xúy luân lý “làm lành gặp lành, làm ác gặp ác”, hay ứng dụng lời Phật dạy: “Không làm các điều ác, siêng làm các việc lành, từ bi cứu vớt người khổ”. Vậy mà cũng không đủ lực để ngừa hoặc ngăn chận người phạm pháp.
Theo các bạn hỏi, thì gọi là luân hồi nhân quả: Anh A làm hại anh B, thì anh A phải bị hại và ngược lại. Anh A giết anh B, thì tòa án xử tử hình anh A và ngược lại, làm ác gặp ác đó là nhân quả tất yếu. Nghiệp nhân “sát” thì nghiệp quả cũng bị “sát”, không sai sót, nên Khổng Tử nói: “thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất lậu”.
A và B trả vay như thế trở thành nghiệp lực, tức là sức mạnh của nhân quả, luôn trôi lăn trong sáu nẻo sanh tử luân hồi không lúc nào ngừng nghỉ, Phật tử chúng ta thường nghiên cứu trong kinh Địa Tạng gọi là “luân hồi quả báo”. Muốn chấm dứt luân hồi quả báo như A và B trên, thì không khởi tâm tạo nghiệp và hành động ác.
Phật Pháp Vấn Đáp (Tập 1)
Hòa Thượng Thượng Giác Hạ Quang
