Cảm Niệm Về Cô Hai Hữu Từ – Một Pho Sử Sống, Một Tấm Lòng Bồ Tát Của Liên Tông Tịnh Độ Non Bồng
Hôm nay, trong không gian trầm mặc của một buổi lễ tang, toàn thể đạo hữu con cháu Tông môn xin được kính cúi đầu, chắp tay búp sen, Cô Hai Hữu Từ, hiệu danh Thiên Hoa Lạc. Cô về với cõi tịnh, nhưng hình ảnh và công đức của một người Phật tử gương mẫu, một tấm lòng Bồ tát lặng thầm, sẽ mãi là ngọn đuốc soi sáng cho hàng hậu học chúng con.
Một Pho Sử Sống, Vị "Chị Cả" của hàng Phật tử.
Ai trong Tông môn cũng biết, Cô Hai không chỉ là một người Phật tử thuần thành, mà còn là một pho sử sống, một chứng nhân của lịch sử Tông phong. Duyên lành của Cô đã được kết nối từ thời Đức Ông khai sáng, được tu học và phụng sự dưới sự giáo dưỡng của Ông Cố Trầu, và sau này trở thành một trong những trụ cột vững chắc bên cạnh Già.
Cái tên "Cô Hai" thân thương mà Tông môn vẫn thường gọi không phải vì Cô thứ hai trong gia đình, cũng chẳng phải tên thật của Cô. Đó là cái tên do chính Mẫu Trầu đặt cho, mang một ý nghĩa sâu xa: "Hai" là thứ hai, nghĩa là trong hàng Phật tử tại gia, Cô là người đứng đầu, là "Con Cả, Chị Cả", chỉ đứng sau hàng Tăng bảo. Và thật vậy, trong suốt cuộc đời mình, Cô đã thể hiện vị trí của một người đứng đầu một cách vô cùng xứng đáng.
Sinh thời, Ông Cố Trầu tin tưởng, giao phó trọng trách chăm lo, dẫn dắt hàng Phật tử tại gia cho Cô. Chính vì lòng hiếu đạo và đức hạnh vẹn toàn đó mà sau này, Cô đã được Mẫu Trầu vinh danh bằng Thánh danh “Hiếu Đạo Vương” – một sự công nhận cao quý nhất.
Tấm Lòng Bồ Tát Qua những Hành Động Lặng Thầm.
Với hàng Phật tử chúng con, Cô Hai là hiện thân của hạnh Bồ tát. Dáng người nghiêm trang, đạo mạo, ít nói của Cô ban đầu có thể khiến người mới gặp có chút e dè, nhưng chỉ cần đến gần, ai cũng sẽ cảm nhận được sự ấm áp, thương yêu tỏa ra từ Cô một cách tự nhiên.
Nhà của Cô từ lâu đã trở thành một đạo tràng không tên. Mỗi khi Già đến thăm, là y như rằng có một nhóm Phật tử chúng con đi theo. Đến nhà Cô rồi, chẳng ai muốn về, trừ khi Sư Phụ rời đi. Cô chẳng quản ngại, lặng lẽ lo toan chỗ ăn, chỗ ngủ cho mọi người bằng tất cả tâm thanh tịnh. Những bữa cơm chay Cô nấu sao mà ngon đến lạ, có lẽ bởi nó được nêm nếm bằng cả tấm lòng từ bi.
Nhớ nhất là những mùa giỗ Đức Ông ở núi Sập. Trước nhà Cô, đoàn xe lớn nhỏ đậu dài dằng dặc. Nhưng chưa bao giờ thiếu một phần ăn sáng. Những ổ bánh mì nhân chay, những chai nước uống được Cô gói ghém cẩn thận, trao tận tay cho từng xe. Một lần nọ, sáu Phật tử đến muộn, Cô lẳng lặng gọi một chiếc xe 14 chỗ đến, cúng dường phương tiện để họ kịp về núi dự lễ. Cứ như vậy đó, Cô cho đi một cách tự nhiên, không mong cầu, không tính toán.
Lời Thầy Tổ Khắc Ghi – Ngọn Đuốc Soi Rọi Thế Hệ Sau
Tình thương và sự kính trọng dành cho Cô không chỉ đến từ hàng Phật tử, mà còn từ chính các bậc Thầy Tổ. Một lần, sau buổi lễ xả giới Bát quan trai trang nghiêm, khi mọi người đã ra về, chúng con có duyên sự được ngồi lại bên Già dưới bóng tháp Địa Tạng cũ. Già kể về Cô Hai một cách ngắn gọn, rồi chốt lại một câu mà chúng con khắc cốt ghi tâm: “Già muốn tụi con giống cô Hai!”. Nghe lời Thầy, cả ba chúng con liền quỳ xuống đảnh lễ. Đó là lời khen tặng cao quý nhất, là sự khẳng định giá trị nhất mà một người Thầy dành cho đệ tử của mình.
Những năm tháng cuối đời, khi tuổi già sức yếu, Cô không còn xuất hiện trên chùa thường xuyên nữa, khiến thế hệ Phật tử sau này ít người biết đến Cô. Nhưng khi nghe chúng con kể lại những câu chuyện về đức hạnh của Cô, ai cũng khởi lòng kính mến, mong được một lần đến thăm. Và kỳ lạ thay, khi đã gặp Cô rồi, cảm xúc của họ và chúng con đều là một mẫu số chung: một sự kính nể, thương yêu vô bờ.
Và có lẽ, hình ảnh khắc sâu nhất trong tâm trí chúng con là những ngày cuối của Già. Cô Hai đã vào cốc thăm Già, và lúc ra về, Cô chỉ lặng lẽ ngồi trước cửa cốc, gương mặt trĩu nặng nét buồn, chưa nỡ rời đi... Hình ảnh ấy như một lời minh chứng cho mối duyên đạo pháp sâu dày, cho lời huyền ký của Mẫu năm xưa, và cho một tấm lòng trung kiên trọn vẹn của người đệ tử với Thầy.
Hôm nay, tiễn Cô về cõi tịnh, lòng chúng con cũng như biết bao người trong Tông môn đều vô vàn tiếc thương! Nhưng chúng con tin rằng, Cô chỉ là đang đi về ngôi nhà thật sự của mình. Thân tứ đại có thể tan rã, nhưng công đức và đạo hạnh của Vị Chị Cả sẽ mãi là di sản quý báu, là nguồn động lực để chúng con tự thúc liễm thân tâm, nguyện "y giáo phụng hành" lời Sư Phụ dạy, tinh tấn đi trên con đường phụng sự Đạo pháp và chúng sinh.
Nam Mô A Di Đà Phật.
( cảm niệm công đức dựa theo ký ức của Cô Hồng)
























